Hiển thị các bài đăng có nhãn yêu thương mong manh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn yêu thương mong manh. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

Đã từng có một người ở đó, dạy tôi viết chữ yêu…

Mặc dù từ “yêu” có thể có nhiều nghĩa khác nhau, nhưng hãy trân trọng khi sử dụng, bởi nó sẽ mất giá trị khi bạn lạm dụng.


 http://lovedegiocuondi.blogspot.com/2014/07/cuoc-song-nay-ngan-lam.html



Đã từng có một người ở đó, dạy tôi viết chữ yêu…

Đã từng có một người ở đó, và đợi tôi. Chỉ là đã từng thôi…

Nơi đó là ở đâu, tôi cũng không nhớ rõ…
 http://lovedegiocuondi.blogspot.com/2014/07/cuoc-song-nay-ngan-lam.html
Hình như là một chốn rất xa, ở một thời điểm rất xa, nơi mà mãi mãi thời gian không quay lại, nơi mà những người dù có thương nhau đến mấy cũng chẳng thể gặp lại nhau.

Đã từng có một người ở đó, và nói sẽ yêu tôi dài lâu…
 http://lovedegiocuondi.blogspot.com/2014/07/cuoc-song-nay-ngan-lam.html

Tôi cũng đã yêu người, bằng tất cả những gì tôi có. Bằng bồng bột, và bằng hết thảy những niềm tin. Tôi đã yêu người bằng hết những nồng nhiệt của một trái tim còn trẻ, đã yêu người bằng hết những chông chênh, những khờ dại và hết cả những nỗi đau.
 http://lovedegiocuondi.blogspot.com/2014/07/cuoc-song-nay-ngan-lam.html

Đã từng có một người ở đó, chìa bàn tay và kéo tôi đi…

Tôi đã được đưa qua vẹn tròn một đoạn đường thương nhớ. Đã được thấy yêu thương ngập đầy trong mỗi nhịp thở, đã thấy được lòng mình tràn những an yên…
 http://lovedegiocuondi.blogspot.com/2014/07/cuoc-song-nay-ngan-lam.html
Đã thấy được hơi ấm của một cái nắm tay, và biết thèm một cái ôm từ phía sau thật chặt… Đã biết được thế nào là dựa vào vai nhau để cùng mạnh mẽ, đã biết được thế nào là khoảng lặng giữa những đôi mắt chỉ biết nhìn nhau.

Đã từng có một người ở đó, hứa rằng sẽ chỉ ở đó thôi…
 http://lovedegiocuondi.blogspot.com/2014/07/cuoc-song-nay-ngan-lam.html

Là sẽ ở cạnh tôi, bây giờ và mãi mãi về sau vẫn thế. Là sẽ chẳng đi đâu cả, dù tôi có muốn bỏ đi. Là sẽ ở sau tôi, khi tôi mê mải với những cuộc vui. Là sẽ ở gần bên, khi tôi cần một người để lau nước mắt. Là sẽ không bao giờ bỏ tôi lại phía sau, nhưng sẽ dùng trái tim để dò dẫm xem ở trước tôi có nơi nào chỉ là bóng tối.
 http://lovedegiocuondi.blogspot.com/2014/07/cuoc-song-nay-ngan-lam.html

Đã từng có một người ở đó, dạy tôi viết chữ yêu…

Còn dạy tôi biết buồn khi bỗng nhiên bị bỏ mặc. Dạy tôi biết thẫn thờ khi chiều muộn mưa người chưa kịp tới.
 http://lovedegiocuondi.blogspot.com/2014/07/cuoc-song-nay-ngan-lam.html

Dạy tôi biết nhớ một ánh mắt, một nụ cười, và một cái nắm tay. Dạy tôi biết reo vui như đứa trẻ con được nuông chiều hết mực. Dạy tôi biết khóc, biết thất vọng, biết hụt hẫng và biết cả cảm giác lì chai.
 http://lovedegiocuondi.blogspot.com/2014/07/cuoc-song-nay-ngan-lam.html


Đã từng có một người ở đó, nhưng chỉ là đã từng thôi…

Người bỏ tôi đi, dù lời đã hứa. Người mặc tôi đau, dù nước mắt chẳng thể giữ. Người để tôi một mình, hoang hoải nhìn về phía người đã từng qua…
 http://lovedegiocuondi.blogspot.com/2014/07/cuoc-song-nay-ngan-lam.html

Hình như chẳng có ai mãi ở phía sau một người, để ngoảnh mặt về phía sau là vẫn có người đang đợi. Ai cũng có việc phải đi. Vì người bận yêu thương một ai khác, nên người phải đi. Người đã yêu tôi xong rồi.

Và tôi, cũng sẽ đi. Tạm biệt một người, đã từng ở đó.
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Đi tìm cầu vồng

"Em biết khi nào thì dừng lại, khi nào thì buông tay, khi nào thì dũng cảm đi tiếp. Nhưng em “Biết” không có nghĩa là em “Có thể”."


 sua chua may in gia re



Đôi khi ta bị hai chữ “đầu tiên” ám ảnh, nó khiến mỗi người mang những quá khứ đau buồn ra tự dằn vặt bản thân mình. Thật khó để có thể xếp lại một nụ cười, ánh mắt, những lời nói và yêu thương vào kí ức.
Quan ao cong nhan

Dư âm gió mùa đông

Tiết trời vào xuân, những cơn gió đất cao nguyên khiến bàn tay Minh Thi lạnh buốt. Cô kéo cao cổ áo và bước nhanh hơn. Những lúc thế này, người ta chỉ ước giá như được cầm trên tay cốc cà phê ấm nóng. Gió lùa qua những lọn tóc đen dài, thổi vào tim Minh Thi nỗi băng giá không tên…

 sua may nuoc nong
Một chiếc xe ô tô lách vào con đường hẹp khiến Minh Thi phải nép gần lề đường để tránh chỗ. Chiếc xe lướt qua, bất chợt Minh Thi khựng lại. Chiếc Mercedes màu đen, biển số 8509 với lọ hoa nhỏ tỏa hương mà cách đây hai tháng cô tưởng như đã quen thuộc lắm.
Phu tung o to |
Trên chiếc xe ấy, cô cùng Hải Phong đã ngang qua những cung đường ngập nắng, và tay trong tay đến những nhà hàng sang trọng. Nhưng giờ đây, một người con gái khác đã thế chỗ Minh Thi trên chiếc ghế bên cạnh Hải Phong.

Bao ho lao dong
- Mình chia tay em nhé!-Hải Phong rút tay mình ra khỏi tay cô, nói gọn.

- Em muốn biết lí do?-Minh Thi nói, cố giữ cho giọng mình không nghẹn lại. Cô lấy chân nghịch nghịch những chiếc lá khô trên hè phố, sợ rằng khi ngước mắt nhìn lên, ánh mắt tinh tường của Hải Phong sẽ đọc thấu rằng cô đang sợ hãi.

Giay dan tuong
- Em xinh đẹp, trẻ trung. Nhưng em biết không, em quá ngây thơ và trong sáng. Với em, tình yêu có thể chỉ có anh. Nhưng với anh, hay nói thẳng ra là tình yêu của anh, luôn bị chi phối bởi các mối quan hệ. Anh… thật sự không muốn làm em tổn thương.

Rang su my
- Ý anh là khoảng cách giữa một cô bé teen và doanh nhân thành đạt chứ gì?

- Có lẽ vậy. Anh và em quá khác nhau. Anh xin lỗi…

- Em đã lớn rồi… Anh phải can đảm lên chứ! Nếu đã thực sự yêu…

Hải Phong nói, cắt ngang lời Minh Thi:

- Chuyện này và kinh doanh là hai việc khác nhau. Đầu tư vào tình cảm chưa bao giờ là chắc chắn cả. Anh muốn yêu em, nhưng anh cũng cần một người phù hợp hơn để bên cạnh. Anh xin lỗi. Anh biết thời gian bên nhau càng lâu sẽ càng tổn thương thôi, em à…

 Social Media
- Anh…-Nhưng Minh Thi không nói thêm một lời nào nữa. Cô nhìn thẳng vào mắt Hải Phong, rất lâu… Cho đến khi một giọt nước mắt bất giấc ứa ra, chảy dọc trên gương mặt. Hải Phong quay lưng lên xe, anh đã không lau nước mắt cho cô như ngày xưa nữa…

Kí ức ngày xưa theo những cơn gió ùa về khiến Minh Thi đau nhói. Cô dụi mắt, tự nhủ rằng mọi chuyện đã trôi qua, rồi mình cũng sẽ quen với điều đó, chỉ cần biết chấp nhận, chỉ cần học cách quên. Nhưng, tim cô bỗng nhói lên, tới bao giờ những kỉ niệm xưa khiến lòng thôi đau?

Tết năm nay Minh Thi về quê cùng ông. Cô không đón xuân tại những nơi đã gợi lại cho mình quá nhiều kỉ
niệm. Xốc lại ba lô trên vai, thở nhẹ cho trôi đi hình ảnh chiếc xe vừa lướt qua, Minh Thi đi nhanh ra bến xe.

Nắng mới

Tuấn Anh đội nắng đi ra bến xe liên tỉnh. Vì ông chủ trang trại bị bệnh nên nhờ anh ra đón cô cháu nội ở thành phố lên.

- Cái cô này, trưa nắng nóng mà còn làm phiền người khác-anh thầm càu nhàu.
Quả đúng như Tuấn Anh tưởng tượng, cô cháu của ông là định nghĩa của “con gái thành phố”: tóc đen dài (ở đây con gái toàn cột tóc cao lên), da trắng nhạt (không biết có phải do say xe), trang điểm kĩ lưỡng (Tuấn Anh đưa tay chùi mặt xem có vết bùn sình nào không)… Khi nhận ra nhau, cô mỉm cười chào Tuấn Anh đầy khách khí:

-Anh đón em vất vả rồi…

-À… Không có gì? Thế chị bao nhiêu tuổi?
May ao khoac cho tan binh

- Em 19.

- Bằng tuổi em gái tôi rồi.

- Anh 25 ạ?-Minh Thi đoán.

- Mới 23 thôi cô ạ.

Minh Thi trố mắt ngạc nhiên. Tuấn Anh cao và khỏe mạnh, làn da rám nắng, nom khỏe mạnh hơn con trai thành phố nhiều. Ấy là chưa kể giọng anh rất trầm, khiến người nghe nghĩ rằng anh đã lớn lắm.

- Già quá à? Hay đổi sang gọi chú vậy-Tuấn Anh cười khì khì,  chất đồ của Minh Thi lên xe. Cô cười trừ, người này thân thiện quá!

Ông nội chào Minh Thi bằng một tràng ho ầm ĩ. Nói vậy thôi chứ ông còn khỏe lắm. Ông sống ở đây đã hơn nửa đời người, suốt ngày chăm vườn và nuôi ong. Những con ong khiến Minh Thi sợ phát khiếp, nhưng cô thích vườn cà phê của ông. Khi leo lên tới đỉnh đồi, ngắm nhìn những mẫu cà phê xanh ngút mắt, cô thấy lòng thoải mái và tâm hồn thanh tịnh.



- Dáng thì nhỏ xíu mà cứ thích trèo tít lên trên này, nhóc con nhỉ?-Tuấn Anh nói to, át lại tiếng gió ù ù trên đỉnh đồi cà phê rộng lớn.

Minh Thi không trả lời, cô chỉ cười hiền đáp trả. Những nơi như thế này, Hải Phong không muốn đến. Bước chân anh là để sải rộng trên nền đá hoa cương của phòng hội nghị, trên mặt thảm nhung sang trọng. Hải Phong đã từng nói anh ghét màu đất đỏ, vì nó làm anh nhớ về tuổi thơ cơ cực của mình…

- Anh ơi…-Minh Thi chụm tay lên miệng, hướng về phía Tuấn Anh kêu to, dù chẳng hiểu tại sao mình làm vậy.

Tuấn Anh cũng trả lại Minh Thi nụ cười tươi hơn nắng đầu ngày. Minh Thi ngồi đó rất lâu, gió thổi tóc cô bay ngược ra sau, những sợi dài đan vào nhau hơi rối. Minh Thi để mặc những kỉ niệm đã qua trôi theo dòng suy nghĩ. Không dằn vặt, không tiếc, không quá đau, nhưng chính cô cũng không đủ can đảm để bỏ lại sau lưng tất cả..

- Tính bắt chước cây cà phê cắm rễ ở đây luôn hả?-Tuấn Anh đến bên cạnh Minh Thi từ lúc nào. Anh đã làm xong việc, những giọt mồ hôi ôm lấy khuôn mặt đỏ au. Mệt, nhưng vẫn cười…

  May dong phuc
Minh Thi chùi chùi nước mắt. Cô vẫn cười dù mắt long lanh nước… Không hiểu sao khi đứng trước Tuấn Anh, bao nhiêu sự sắc sảo của cô sinh viên quan hệ quốc tế biến đâu mất. Có lẽ vì Tuấn Anh quá chân thật, anh thẳng thắn với suy nghĩ và tình cảm của mình. Điều đó, Hải Phong không bao giờ có được…

- Anh đã từng yêu bao giờ chưa?

- Rồi, đã, đang và sẽ… Biết đâu đấy.

Minh Thi tròn mắt, hỏi vu vơ vậy mà công nhận thiệt à? Hiểu lầm ánh mắt của Minh Thi, Tuấn Anh vội xua tay giải thích:

- Dĩ nhiên là anh không yêu em đâu. Em gọi người ấy là chị nhé. Mà cô ấy lên thành phố rồi… Còn em, nhóc con biết đánh vần chữ  “yêu” chưa đấy? Ui da…
Tuấn Anh kêu lên, anh vừa nhận trọn một cái đánh vào vai. Nhưng thay vì lăn ra cười ha hả như mọi khi, Minh Thi đưa mắt nhìn xa xăm:

- Em vừa chia tay anh ạ.

Bây giờ thì Tuấn Anh đã hiểu tại sao thảng hoặc, anh bắt gặp Minh Thi thẫn thờ. Nhưng mỗi lúc như thế, bắt gặp ánh mắt của Tuấn Anh, cô lại cười trừ và tươi tỉnh trở lại. Chính anh cũng không biết phải làm gì, bởi ngay Tuấn Anh cũng cảm thấy mơ hồ về tình yêu của mình.

- Thế chị ấy tên gì ạ?-Minh Thi bất chợt đổi chủ đề để tránh cho cả hai cảm giác khó xử.

- Vân Nga.

Minh Thi chợt giật mình:

- Ai cơ ạ?

- Ngô Vân Nga. Em biết không? Đất thành phố đông đúc vậy chắc nhóc con không biết đâu nhỉ.
Minh Thi lại cười. Cái cười gượng gạo khác hẳn hai nụ cười trước đó. Cô tự vấn mình có quen người đó không? Làm sao có thể nói với Tuấn Anh rằng trong một chiều, khi chiếc Mercedes chạy qua, cô đã nhận ra người con gái ngồi cạnh Hải Phong cúi người qua và đặt vào môi anh nụ hôn rất khẽ. Trước đây, Hải Phong đã từng nói với cô: “Giới thiệu với em trợ lí của anh, Ngô Vân Nga”.



Mưa, mưa, mưa ướt lối

Giây theo phút, phút tiếp giờ, giờ nối ngày cứ thế trôi qua… Minh Thi đã dần quen với không khí nơi đây, ông nội và Tuấn Anh cũng xem Minh Thi như một thành viên trong gia đình. Mỗi sáng, anh sẽ cùng cô lên vườn coi sóc lũ ong mật háu đói. Chiều thì đi tưới cây cà phê. Cô không làm được gì nhiều, nhưng anh vui khi có cô bên cạnh. Họ nói đôi điều về hiện tại và nhắc nhiều đến tương lai, chỉ có chuyện quá khứ là không ai đụng đến.

- Anh lớn lên trên mảnh đất này. Vì vậy, anh gắn bó với nơi đây lắm. Là yêu, em ạ. Mỗi sáng bước ra vườn, thấy xôn xao, thấy có trách nhiệm phải gìn giữ, bảo vệ và chăm sóc từng tán cây, chiếc lá.

- Ôi anh yêu nhiều thế-Minh Thi buột miệng nói bừa.

- Tim còn đủ chỗ để yêu thêm em nữa cơ-Tuấn Anh đùa. Nhưng lời nói ấy làm Minh Thi mất ngủ.
Tuy vậy, mỗi lần nhìn Tuấn Anh, Minh Thi cảm thấy một nỗi áy náy dâng lên. Cô không dám nói với anh tất cả sự thật, sợ rằng chính mình sẽ đạp đổ những tháng ngày tươi đẹp, sợ nhìn thấy thêm một người tổn thương, sợ một ngày nào đó không thể tiếp tục bên nhau cười đùa vì bao chuyện khó xử.


Một ngày, Tuấn Anh quảy ba lô lên vai.

- Em à, cũng gần Tết rồi, anh xuống thành phố thăm Vân Nga. Hình như Tết năm nay cô ấy không về.

- Anh đừng đi chi cho mất công-lời nói vuột khỏi miệng Minh Thi một cách mất kiểm soát. Thấy Tuấn Anh cúi mặt xuống, cô biết anh buồn.

Minh Thi nằng nặc đòi đi tiễn Tuấn Anh cho bằng được. Cũng quãng đường này, cách đây một tháng, Tuấn Anh chở cô đi, Minh Thi nhớ rằng hai người nói chuyện với nhau đầy khách sáo.

- Tới đây đủ rồi, em về đi.-Tuấn Anh nói, anh vẫn không vui vì chuyện khi nãy.

- Em về nhé. À mà anh này…

- Gì vậy em?

- Anh nhớ về sớm nhé. Em sẽ đợi...

Minh Thi chìa tay ra. Tuấn Anh bắt tay cô, phì cười vì cái sự long trọng quá đáng này. Nhưng Minh Thi nắm tay anh lâu quá! Tay cô ấm và mềm… Nghĩ thế nào, anh kéo Minh Thi lại gần và ôm cô vào lòng. Một phút trôi qua, nắng như đứng im và gió bất động, cho đến khi cô bước lùi ra sau và chào tạm biệt:

- Anh đi bình an. Em về…

Họ không thể nào ngừng nghĩ về nhau. Những suy nghĩ trong Tuấn Anh rối tung, làm thế nào khi nhận ra mình thích người ta đến mức không kiềm chế được tình cảm…

Chiều hôm ấy, sự khó xử trong Tuấn Anh đã được giải quyết, Vân Nga chia tay anh, nhanh và phũ phàng. Cô dứt bỏ thời gian bên nhau như chưa từng nhớ về quá khứ. Anh hiểu ý Vân Nga muốn nói. Bởi hiểu nên không khỏi đau lòng. Vân Nga đã là một cô gái thành đạt, cô cảm thấy hạnh phúc với hàng hiệu và những nơi sang trọng. Còn anh, anh chỉ có thể cho cô tình cảm và sự chờ đợi, những thứ đến giờ cô không cần hoặc chẳng thiếu.



Minh Thi đón Tuấn Anh bằng nụ cười thông cảm. Mặc dù không chắc chắn, nhưng cô biết rằng anh sẽ quay về sớm, với tâm trạng cũng như cô trước đây… Suốt quãng đường về nhà, hai người lắng nghe nhau trong im lặng.

Đêm, trăng soi tỏ con đường lên vườn cà phê. Một bóng dáng nhỏ bé thoăn thoắt đi trên con dốc quen thuộc.



- Thì ra anh ở đây, bắt được rồi … -Minh Thi lên tiếng trước.

Cô ngồi xuống, sát cạnh anh:

- Anh đừng buồn… Đôi khi, thật sự yêu một người là chỉ cần người ấy hạnh phúc thôi anh à…

- Em tin rằng Vân Nga thực sự hạnh phúc chứ?

- Em không biết. Nhiều khi, em vẫn hối hận vì những lựa chọn trong quá khứ, con gái vẫn hay thế. Nhưng em tin rằng anh đúng khi nhường quyền lựa chọn cho chị ấy.

- Em còn yêu anh chàng đó không?-Tuấn Anh bất chợt hỏi. Câu hỏi này, Minh Thi vẫn thường tự vấn mình.

Rốt cuộc, cô còn yêu anh không, hay đó chỉ là sự nuối tiếc một quá khứ dang dở…

- Em không biết anh à… Rất mơ hồ! Em muốn quên, nhưng vẫn nhớ. Em muốn hạnh phúc, vui vẻ mà sống, nhưng thi thoảng lại thấy đau lòng.

- Anh không phải là người trí thức để giải thích rõ điều mình nghĩ, nhưng anh biết rằng không ai được phép làm em buồn, nếu em cho phép bản thân không tự làm mình đau vì người đó nữa. Nghe anh, em xứng đáng được yêu thương…

Anh đưa tay choàng qua vai Minh Thi. Cô dựa vào vai anh, những giọt nước mắt lăn dài, lần đầu tiên sau chuỗi ngày dài, cô thấy lòng mình được dỗ dành. Một cảm giác nhẹ nhõm quay lại sau khoảng thời gian trống vắng.

- Em xin lỗi, định lên an ủi anh mà lại thành ra thế này…

- Không sao đâu. Mọi chuyện sẽ qua thôi-Anh vỗ nhẹ lên vai cô.

Trăng dần lên cao, gió mơn man trên những tán cây nghe rì rào xa vắng. Trên ngọn đồi nhỏ, hai bàn tay đan vào nhau, ấm áp và bình yên.

Đôi khi ta bị hai chữ “đầu tiên” ám ảnh, nó khiến mỗi người mang những quá khứ đau buồn ra tự dằn vặt bản thân mình. Thật khó để có thể xếp lại một nụ cười, ánh mắt, những lời nói và yêu thương vào kí ức. Bởi tất cả đã tồn tại như một thói quen. Nhưng bạn biết không, đôi khi ta cần can đảm để tìm ra đâu là tình yêu thật sự.

Mối tình thứ hai không phải để so sánh, mà là để trân trọng. “Một cánh cửa đóng lại, cánh cửa khác sẽ mở ra”.

Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Rồi một ngày mai, em lại sẽ yêu!!!

"Vĩnh viễn không cần phải vì người khác mà thay đổi bản thân, nếu không thể tiếp nhận được bạn yếu kém nhất thì cũng không xứng đáng có được bạn tốt nhất."


sua chua may in gia re



Rồi một ngày mai em lại sẽ yêu, nhưng không phải bây giờ, không phải lúc này em đi tìm cho mình một người thay thế là anh…
Quan ao cong nhan

Em của ngày xưa…

Yêu cuộc sống, yêu cái góc ồn ào của con phố nhỏ ai đó từng ngang qua… Yêu những thứ bình dị mà quen thuộc ở xung quanh em, em có thể cười, có thể khóc, có thể lảm nhảm, có thể hát một mình, có thể tay áp hai bàn tay mình mà suýt xoa khi mùa đông đến:“Chao ôi, là lạnh”!

Em của ngày xưa…

Em của một thời ngông nghênh, nông nổi. Không biết chùn bước trước những lời dè bỉu. Ngày của những bất cần và nhiệt huyết. Ngày mà sự đúng sai luôn chia thành ranh giới, không trộn lẫn vào nhau.

 Phu tung o to |
Em của ngày xưa…

Em của những buổi chiều ngọt ngào lang thang bên ai đó rồi khe khẽ hát vu vơ. Em của một mình trên những con đường ngập tràn nắng gió miên man, là người bộ hành chẳng biết điểm nào là điểm đầu điểm cuối. Nhưng em một mình em không có nghĩa là em đơn độc.

Bao ho lao dong
Em vẫn cô đơn đấy thôi, nhưng cô đơn trong niềm vui của riêng mình!

Em đã lục lại tất cả kí ức của những năm trước trong sáng và bình yên ấy. Em đã sống như thế, một thời tuổi trẻ hồn nhiên và sôi nổi trước khi yêu anh…

Giay dan tuong
Em bây giờ là…

Em của những tức giận vô cớ, em của những nông nổi và hời hợt, em của yếu đuối và mất phương hướng, em của những đêm dài không tự tìm cho mình một lối thoát…

Rang su my
Em đã mất quá nhiều thời gian cho những điều lẽ ra em không bao giờ phải mất nhưng dỗi hờn, những tổn thương, thời gian được yêu và yêu ngay cả chính bản thân mình em cũng đang dần đánh mất…



Người con gái có thể yêu hết mình không hối hận. Người con gái, tan đi trong nụ hôn đầu đời vụng dại. Người con gái thấy tim đập rộn ràng trong lồng ngực chỉ vì một tin nhắn yêu thương! Chỉ là chẳng thể trách anh đâu bởi tất cả đều do em lựa chọn…

Giờ thì, em chẳng còn muốn tiếp tục như thế nữa, chẳng còn muốn hàng đêm ướt đẫm suy nghĩ mông lung về chúng ta nữa. Hạnh phúc hay niềm vui, chẳng có một thứ gì rõ ràng, mãi mãi vẫn là người thua cuộc, chỉ riêng em thôi.

 Social Media
Em muốn tìm lại một em của ngày hôm qua. Ngày mà những yêu thương vẫn sáng bừng lồng ngực. Ngày mà trái tim biết rung động. Ngày nỗi buồn chỉ chợt đến rồi đi như cơn gió thoảng qua.

Ngày hôm nay, em không còn là em thưở trước, em đã là em không anh, một em không anh sẽ phải bước đi một đoạn đường dài nữa của cuộc đời…
 May ao khoac cho tan binh

Một thời em yêu anh đã xa rất xa. Mối tình đầu, cũng trôi vào miền cổ tích. Anh bây giờ? Ở nơi xa xa lắm. Bờ vai có còn vững chãi? Bước chân có bị xô lệch bởi những lo lắng đời thường?

Rồi một ngày mai, em lại sẽ yêu nhưng không phải bây giờ, không phải lúc này em đi tìm cho mình một người thay thế là anh…

  May dong phuc
Xa nhau nhé, rồi ngày mai ta gặp nhau!
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Niềm tin và Tình yêu

"Khi giữa họ đã là chuyện dĩ vãng, điều khó chịu nhất, đau đớn nhất là mọi kỉ niệm đều như vừa mới xảy ra ngày hôm qua"


sua chua may in gia re



Có bốn cây nến đang cháy được đặt trong một tòa nhà rộng lớn. Bốn ngọn nến cháy chậm đến nỗi bạn có thể cảm nhận được từng “hơi thở” của chúng và chúng đang nói về một câu chuyện...
 Quan ao cong nhan

Cây nến thứ nhất lên tiếng:

- Tên tôi là Hòa bình, ánh sáng của tôi soi sáng được mọi nơi, nhưng dường như chẳng có ai muốn tôi thắp sáng. Không ai để ý tới tôi, họ không muốn tôi có mặt.

 sua may nuoc nong
Nói rồi ngọn nến dần tàn và tắt lịm.

Cây nến thứ hai nói:

- Tên tôi là Niềm tin, nhưng dạo này tôi không còn hữu dụng nữa. Bởi lẽ không bao lâu con người cũng chẳng còn niềm tin vào nhau nữa. Vì thế chẳng còn lý do gì để tôi chiếu sáng nữa”.

Phu tung o to |
Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi đến và ngọn nến thứ hai cũng tắt lịm.

Với giọng buồn buồn, cây nến thứ ba thì thầm:

 Bao ho lao dong
- Tôi tên là Tình yêu, tôi chẳng còn đủ sức khỏe gì để bừng sáng nữa. Vì người ta đã gạt tôi ra bên ngoài. Mọi người chỉ biết đến chính họ, thậm chí con người còn quên cả việc dành yêu thương cho những người xung quanh.


 Giay dan tuong

Rồi không chờ đợi lâu, ngọn nến Tình yêu cũng vụt tắt.

Bất chợt một cậu bé đi vào phòng và nhìn thấy ba ngọn nến đã tắt. Cậu khóc và nói: “Tại sao các bạn lại không cháy nữa? Các bạn phải thắp sáng cho đến phút cuối cùng chứ?”

Rang su my
Ngọn nến thứ tư thấy vậy lên tiếng: “Đừng sợ cậu bé, ta là Hy vọng, ta vẫn ở đây và thắp sáng. Chúng ta có thể hồi sinh các ngọn nến còn lại”.

 Social Media
Ánh mắt cậu ngời sáng khi nghe câu nói của Hy vọng. Cậu lại gần lấy ngọn nến thứ tư đi thắp sáng những ngọn nến đã tắt và ánh sáng dần lan tỏa khắp căn phòng.

May ao khoac cho tan binh
Bạn thân mến, cuộc sống của chúng ta đang ngày một thay đổi. Nhưng cũng vì đó mà con người ngày một sống nhanh hơn và dần thờ ơ với cuộc sống xung quanh. Điều này phải chăng đã khiến ngọn nến của Hòa Bình, của Niềm Tin, của Tình Yêu tắt lịm nơi tâm hồn con người?

Xin đừng quá lo lắng vì chắc hẳn trên đời này còn biết bao người đang tiếp tục công việc của cậu bé – thắp lên niềm Hy vọng trên những ngọn lửa của Hòa bình, Niềm tin và Tình yêu. Vì thế, trên thế giới vẫn đang có biết bao sứ giả đang mang niềm Hy vọng cho nhân loại và cho thế giới hôm nay.
  May dong phuc
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com

Lẽ nào ta cũng chỉ như một con ếch?

Những bằng khen trên tường không làm cho bạn trở thành một con người có học thức hay đáng kính trọng.


sua chua may in gia re



Nếu cuộc sống của chúng ta là một nồi nước mát, thì nó cũng không ngừng nóng lên một cách tự nhiên, từ từ, đến nỗi nếu không để ý thì ta cũng chẳng nhận ra...
Quan ao cong nhan

Người ta thí nghiệm ném con ếch vào nồi nước sôi, thì nó sẽ lập tức nhảy vọt ra, bị bỏng một chút nhưng sống sót. Nhưng nếu bỏ nó vào nồi nước lạnh rồi đun nóng dần, con ếch thấy mát, rồi ấm áp dễ chịu nên nằm yên rồi chết trong nồi.

 sua may nuoc nong
Con người cũng có nét giống như vậy, đó chính là thói quen.

Nếu cuộc sống của chúng ta là một nồi nước mát, thì nó cũng không ngừng nóng lên một cách tự nhiên, từ từ, đến nỗi nếu không để ý thì ta cũng chẳng nhận ra. Bởi chẳng nhận ra nên ta cũng chẳng thèm phản ứng hay hành động gì cả, ta chẳng làm gì...
Phu tung o to |

Mỗi ngày đều lặp lại những gì của ngày hôm qua, rồi một ngày trôi qua và ngày hôm sau ta lại thực hiện quy trình cũ... Dù là ở nhà hay ở chỗ làm, ta có thể ngồi quán nước, lướt web, chơi game, đọc báo, xem Tivi, hay những việc không tên khác.

Bao ho lao dong
Cuộc sống “bình lặng” trôi đi. Rồi từ từ, dần dần, ta có những thói quen, những thói quen đến một độ nào đó cũng giúp ta “nằm yên” trong khi thiên hạ vẫn không ngừng tiến lên thần tốc, trong khi cuộc sống vẫn không ngừng “nóng” lên từng giây.


Giay dan tuong

Ta hầu như chẳng còn muốn động não nữa. Trong công việc cũng như cuộc sống thường ngày, ta chẳng nghĩ ra được cái gì mới mẻ cả! Và rất có thể ta cũng sẽ có một “kết cục dịu êm” như con ếch kia!

Rang su my
Thời gian trôi qua nhanh quá khiến ta không nhận ra, hay vì những thói quen kia khiến ta mất đi cảm giác rằng thời gian đang vút qua? Để đến một lúc nào đó, nhìn lại đoạn đời đã qua, bỗng giật mình. Cùng với thời gian đã mất là tuổi trẻ, bao cơ hội đã bị bỏ lỡ, nhiều thứ vụt khỏi tầm tay, trong đó có những thứ quý giá mãi mãi không bao giờ còn tìm lại được. Cuộc sống liên tục vận động, không ngừng thách thức, cuộc sống tươi đẹp sẽ trở nên đầy những nguy cơ đang đến từ từ đối với tất cả những “chú ếch”.
 Social Media

Và ở đâu đây còn vô số những “nguy cơ” khác đang từ từ lớn lên mà ta không hay biết hay không thèm biết. Có những điều xảy ra vào một ngày không đẹp trời nào đó mà ta vẫn gọi là "bất thình lình", thực ra lại đang được nuôi dưỡng qua từng ngày.
 May ao khoac cho tan binh

Sớm mai tỉnh giấc chợt tự hỏi mình: Lẽ nào ta cũng chỉ như một con ếch?

Chính thói quen, dần làm cho ta nhàm chán, bớt linh hoạt, bớt nhạy bén. Vì thế, khi sự cố xảy đến, ta thường chậm chạp trong xử lý các tình huống. Hoặc bỏ lỡ cô hội, hay bị lợi dụng để lún sâu vào sự xấu…
  May dong phuc
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com