"Trong cuộc sống của mỗi chúng ta đều có những thời khắc khó khăn và nặng nề. Có những ngày tâm hồn cảm thấy tẻ nhạt, sự tồn tại này như vô nghĩa, sự hoài nghi về nhiều điều ôm trùm lấy bản thân. Những ngày, khi mà chúng ta không còn tin vào tình yêu nữa. Cuối cùng thì tất cả cảm giác đấy cũng sẽ qua đi, tất cả rồi sẽ trở nên tốt đẹp và hạnh phúc luôn chờ bạn ở phía trước"
Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014
Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014
Tìm thấy thi thể cô gái 21 tuổi mất tích bí ẩn trong đêm
Sau 20 ngày tìm kiếm con gái vừa tốt nghiệp trung cấp kế toán, người cha và mẹ đã ngất xỉu khi biết tin con gái mình đã bị sát hại
Sáng 22-8, Công an xã Sơn Trung (huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh) cho biết, thi thể phát hiện gần dốc Truông Muông (xã Sơn Lễ, huyện Hương Sơn) được xác định là chị Thái Thị Mai (21 tuổi, ở xóm Yên Sơn, xã Sơn Trung, huyện miền núi Hương Sơn) bị mất tích “bí ẩn” từ đêm 3-8.
Như PLO đã đưa tin, Mai vừa tốt nghiệp trung cấp ngành kế toán ở Bình Dương về thăm nhà và chờ việc. Lúc 19 giờ 30 phút đêm 3-8, khi cả nhà vừa ăn tối xong đang ngồi xem tivi thì chuông điện thoại của Mai đổ chuông. Mai cầm điện thoại đi ra đầu ngõ nhà để nghe. Sau cú điện thoại đó, gia đình không thấy Mai trở về nhà và điện thoại của Mai cũng không liên lạc được. Người dân cũng nhặt được một chiếc áo lạ vứt trên con đường trước nhà ông Chỉnh.
Thấy con mình bị mất tích quá bí ẩn và nghi ngờ Mai bị bắt cóc, ông Chỉnh nhờ hàng xóm, anh em tìm kiếm và trình báo công an. Từ đêm 3-8, gia đình và công an tổ chức đi tìm kiếm Mai nhưng đều không có manh mối.
Đến chiều tối 21-8, ông Hồ Văn Thìn (ở thôn Nam Sơn, xã Trung Lễ) trên đường đi làm về qua dốc Trung Muông thì bàng hoàng phát hiện một thi thể nữ chết trong tư thế nằm ngửa, đang phân hủy. Ông Thìn cùng người dân trình báo công an.
Ngay sau đó, Cơ quan công an huyện Hương Sơn phối hợp cùng Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Hà Tĩnh khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi.
Vợ chồng ông Thái Văn Chỉnh và bà Thái Thị Hà (mẹ chị Mai) đến hiện trường cách nhà hơn 1km, nhận ra đó là thi thể của con gái mình. Ông Chỉnh, bà Hà đau đớn, khóc thương con, rồi ngất xỉu, được người dân đưa đi cấp cứu.
Gia đình đã xin nhận, đưa thi thể chị Mai về nhà làm lễ an táng theo phong tục địa phương. Do thi thể đang phân hủy nên cơ quan công an cũng lấy mẫu để giám định ADN phục vụ điều tra.
Bước đầu, qua khám nghiệm cơ quan công an kết luận chị Mai bị sát hại gần dốc Truông Muôn.
Sáng 22-8, Công an xã Sơn Trung (huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh) cho biết, thi thể phát hiện gần dốc Truông Muông (xã Sơn Lễ, huyện Hương Sơn) được xác định là chị Thái Thị Mai (21 tuổi, ở xóm Yên Sơn, xã Sơn Trung, huyện miền núi Hương Sơn) bị mất tích “bí ẩn” từ đêm 3-8.
Như PLO đã đưa tin, Mai vừa tốt nghiệp trung cấp ngành kế toán ở Bình Dương về thăm nhà và chờ việc. Lúc 19 giờ 30 phút đêm 3-8, khi cả nhà vừa ăn tối xong đang ngồi xem tivi thì chuông điện thoại của Mai đổ chuông. Mai cầm điện thoại đi ra đầu ngõ nhà để nghe. Sau cú điện thoại đó, gia đình không thấy Mai trở về nhà và điện thoại của Mai cũng không liên lạc được. Người dân cũng nhặt được một chiếc áo lạ vứt trên con đường trước nhà ông Chỉnh.
Thấy con mình bị mất tích quá bí ẩn và nghi ngờ Mai bị bắt cóc, ông Chỉnh nhờ hàng xóm, anh em tìm kiếm và trình báo công an. Từ đêm 3-8, gia đình và công an tổ chức đi tìm kiếm Mai nhưng đều không có manh mối.
Đến chiều tối 21-8, ông Hồ Văn Thìn (ở thôn Nam Sơn, xã Trung Lễ) trên đường đi làm về qua dốc Trung Muông thì bàng hoàng phát hiện một thi thể nữ chết trong tư thế nằm ngửa, đang phân hủy. Ông Thìn cùng người dân trình báo công an.
Ngay sau đó, Cơ quan công an huyện Hương Sơn phối hợp cùng Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Hà Tĩnh khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi.
Vợ chồng ông Thái Văn Chỉnh và bà Thái Thị Hà (mẹ chị Mai) đến hiện trường cách nhà hơn 1km, nhận ra đó là thi thể của con gái mình. Ông Chỉnh, bà Hà đau đớn, khóc thương con, rồi ngất xỉu, được người dân đưa đi cấp cứu.
Gia đình đã xin nhận, đưa thi thể chị Mai về nhà làm lễ an táng theo phong tục địa phương. Do thi thể đang phân hủy nên cơ quan công an cũng lấy mẫu để giám định ADN phục vụ điều tra.
Bước đầu, qua khám nghiệm cơ quan công an kết luận chị Mai bị sát hại gần dốc Truông Muôn.
Sẽ xét xử công khai vụ án Dương Tự Trọng vào ngày 28/8 tới
Chiều 22/8, Phó Chánh án Tòa án nhân dân thành phố Hải Phòng Phạm Đức Tuyên cho biết vào hồi 8 giờ sáng 28/8, tại trụ sở Tòa án nhân dân thành phố Hải Phòng, Tòa án nhân dân thành phố Hải Phòng sẽ công khai xét xử sơ thẩm vụ án hình sự đối với Dương Tự Trọng về tội "Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ."
Bị cáo Dương Tự Trọng, sinh năm 1961 tại Hải Phòng, thường trú ở số 72 Cầu Đất, quận Ngô Quyền, thành phố Hải Phòng; tạm trú tại phòng 703 nhà khách Hoàng Cầu-Bộ Công an (ngõ 97 Hoàng Cầu, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội).
Ngày 23/5, Tòa án nhân dân tối cao tuyên phạt bị cáo Dương Tự Trọng 16 năm tù về tội "Tổ chức cho người khác trốn đi nước ngoài," hiện đang bị tạm giam.
Theo cáo trạng, từ năm 2001-2002, bị cáo Dương Tự Trọng (khi đó là Trưởng phòng Cảnh sát hình sự, Công an thành phố Hải Phòng) đã có quan hệ thân thiết với Đồng Xuân Phong, cán bộ Đội chống buôn lậu - Cục Hải quan thành phố Hải Phòng.
Ngày 18/8/2009, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an Thành phố Hồ Chí Minh ra Quyết định khởi tố bị can và ra Lệnh bắt tạm giam đối với đối tượng Đồng Xuân Phong về tội "Buôn lậu."
Do Phong bỏ trốn, ngày 16/10/2009, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã ra Quyết định truy nã toàn quốc đối với đối tượng Đồng Xuân Phong.
Ngoài việc gửi quyết định, Công an Thành phố Hồ Chí Minh còn cử cán bộ trực tiếp phối hợp với Công an thành phố Hải Phòng để truy bắt Đồng Xuân Phong nhưng không bắt được (mặc dù thời gian này Phong thường xuyên lẩn trốn tại địa bàn Hải Phòng).
Ngày 22/4/2011, Phòng Cảnh sát truy nã tội phạm, Công an thành phố Hải Phòng có báo cáo việc ra soát đối tượng truy nã có hộ khẩu thường trú tại Hải Phòng (trong đó có Đồng Xuân Phong) gửi đến bị cáo Dương Tự Trọng (khi đó là Phó Giám đốc, Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an thành phố Hải Phòng) nhưng bị cáo Trọng không có ý kiến chỉ đạo, cũng không tổ chức, triển khai lực lượng tiến hành truy bắt theo chức năng, nhiệm vụ được giao mặc dù từ năm 2010, bị cáo Trọng đã biết rõ Phong bị Công an Thành phố Hồ Chí Minh truy nã vì có liên quan đến vụ án kinh tế.
Ngày 17/5/2012, sau khi nhận được thông báo của ông Dương Chí Dũng (là anh trai Dương Tự Trọng) về việc đang bị Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an khởi tố bị can và ra lệnh bắt tạm giam, bị cáo Trọng đã chỉ dẫn Dũng về nhà bạn gái của Trọng để trốn và chờ người của Trọng đến đón.
Sau đó, ngày 18/5/2012, bị cáo Dương Tự Trọng yêu cầu Đồng Xuân Phong (đang trốn truy nã tại Hải Phòng) thông qua Vũ Tiến Sơn (khi đó là Phó Trưởng phòng Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Công an thành phố Hải Phòng) cùng phối hợp để tổ chức cho ông Dương Chí Dũng trốn ra nước ngoài.
Dự kiến phiên tòa diễn ra trong một ngày 28/8. Vụ án chỉ có một bị cáo Dương Tự Trọng. Ông Nguyễn Đình Hưng, Luật sư - Văn phòng luật sư Hưng Giang (thuộc Đoàn luật sư thành phố Hà Nội) bào chữa cho bị cáo Dương Tự Trọng./.
TTXVN
Bị cáo Dương Tự Trọng, sinh năm 1961 tại Hải Phòng, thường trú ở số 72 Cầu Đất, quận Ngô Quyền, thành phố Hải Phòng; tạm trú tại phòng 703 nhà khách Hoàng Cầu-Bộ Công an (ngõ 97 Hoàng Cầu, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội).
Ngày 23/5, Tòa án nhân dân tối cao tuyên phạt bị cáo Dương Tự Trọng 16 năm tù về tội "Tổ chức cho người khác trốn đi nước ngoài," hiện đang bị tạm giam.
Theo cáo trạng, từ năm 2001-2002, bị cáo Dương Tự Trọng (khi đó là Trưởng phòng Cảnh sát hình sự, Công an thành phố Hải Phòng) đã có quan hệ thân thiết với Đồng Xuân Phong, cán bộ Đội chống buôn lậu - Cục Hải quan thành phố Hải Phòng.
Ngày 18/8/2009, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an Thành phố Hồ Chí Minh ra Quyết định khởi tố bị can và ra Lệnh bắt tạm giam đối với đối tượng Đồng Xuân Phong về tội "Buôn lậu."
Do Phong bỏ trốn, ngày 16/10/2009, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã ra Quyết định truy nã toàn quốc đối với đối tượng Đồng Xuân Phong.
Ngoài việc gửi quyết định, Công an Thành phố Hồ Chí Minh còn cử cán bộ trực tiếp phối hợp với Công an thành phố Hải Phòng để truy bắt Đồng Xuân Phong nhưng không bắt được (mặc dù thời gian này Phong thường xuyên lẩn trốn tại địa bàn Hải Phòng).
Ngày 22/4/2011, Phòng Cảnh sát truy nã tội phạm, Công an thành phố Hải Phòng có báo cáo việc ra soát đối tượng truy nã có hộ khẩu thường trú tại Hải Phòng (trong đó có Đồng Xuân Phong) gửi đến bị cáo Dương Tự Trọng (khi đó là Phó Giám đốc, Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an thành phố Hải Phòng) nhưng bị cáo Trọng không có ý kiến chỉ đạo, cũng không tổ chức, triển khai lực lượng tiến hành truy bắt theo chức năng, nhiệm vụ được giao mặc dù từ năm 2010, bị cáo Trọng đã biết rõ Phong bị Công an Thành phố Hồ Chí Minh truy nã vì có liên quan đến vụ án kinh tế.
Ngày 17/5/2012, sau khi nhận được thông báo của ông Dương Chí Dũng (là anh trai Dương Tự Trọng) về việc đang bị Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an khởi tố bị can và ra lệnh bắt tạm giam, bị cáo Trọng đã chỉ dẫn Dũng về nhà bạn gái của Trọng để trốn và chờ người của Trọng đến đón.
Sau đó, ngày 18/5/2012, bị cáo Dương Tự Trọng yêu cầu Đồng Xuân Phong (đang trốn truy nã tại Hải Phòng) thông qua Vũ Tiến Sơn (khi đó là Phó Trưởng phòng Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Công an thành phố Hải Phòng) cùng phối hợp để tổ chức cho ông Dương Chí Dũng trốn ra nước ngoài.
Dự kiến phiên tòa diễn ra trong một ngày 28/8. Vụ án chỉ có một bị cáo Dương Tự Trọng. Ông Nguyễn Đình Hưng, Luật sư - Văn phòng luật sư Hưng Giang (thuộc Đoàn luật sư thành phố Hà Nội) bào chữa cho bị cáo Dương Tự Trọng./.
TTXVN
Truy sát như phim hành động, một người bị đâm chết
Nam thanh niên đang ngồi trong nhà thì bị một nhóm thanh niên khác dùng mã tấu lao vào nhà truy sát. Nạn nhân bỏ chạy được một đoạn thì bị chém gục chết tại chỗ.
Khoảng 12 giờ 30 phút ngày 22/8, hàng chục hộ dân xung quanh khu hẻm 58, đường Tôn Thất Thuyết, phường 16, quận 4, TPHCM hoảng hồn khi chứng kiến nhóm côn đồ truy sát hai thanh niên trong hẻm khiến một người bị đâm chết.
Theo người dân, thời điểm trên, anh Trần Kim Tài (21 tuổi) cùng một người khác đang ngồi trong nhà ở hẻm 58 thì bất ngờ một nhóm thanh niên chạy xe máy với dao, kiếm lao thẳng vào nhà đâm chém. Anh Tài và người bạn vùng chạy ra ngoài rồi dùng gạch đá chống trả nhưng bị nhóm này bao vây đâm chém loạn xạ.
Chạy được một đoạn thì anh Tài gục xuống đường chết tại chỗ. Người bạn chạy cùng may mắn luồn lách chạy thoát thân. Sau khi gây án, nhóm sát thủ bỏ trốn khỏi hiện trường.
Lực lượng công an TPHCM phối hợp cùng công an quận 4 tiến hành điều tra vụ việc. Tại hiện trường, máu me văng khắp đường, công an thu giữ một thanh kiếm dài hơn 1m và một khẩu súng ngắn. Hiện vụ việc đang được công an điều tra làm rõ.
Khoảng 12 giờ 30 phút ngày 22/8, hàng chục hộ dân xung quanh khu hẻm 58, đường Tôn Thất Thuyết, phường 16, quận 4, TPHCM hoảng hồn khi chứng kiến nhóm côn đồ truy sát hai thanh niên trong hẻm khiến một người bị đâm chết.
Theo người dân, thời điểm trên, anh Trần Kim Tài (21 tuổi) cùng một người khác đang ngồi trong nhà ở hẻm 58 thì bất ngờ một nhóm thanh niên chạy xe máy với dao, kiếm lao thẳng vào nhà đâm chém. Anh Tài và người bạn vùng chạy ra ngoài rồi dùng gạch đá chống trả nhưng bị nhóm này bao vây đâm chém loạn xạ.
Chạy được một đoạn thì anh Tài gục xuống đường chết tại chỗ. Người bạn chạy cùng may mắn luồn lách chạy thoát thân. Sau khi gây án, nhóm sát thủ bỏ trốn khỏi hiện trường.
Lực lượng công an TPHCM phối hợp cùng công an quận 4 tiến hành điều tra vụ việc. Tại hiện trường, máu me văng khắp đường, công an thu giữ một thanh kiếm dài hơn 1m và một khẩu súng ngắn. Hiện vụ việc đang được công an điều tra làm rõ.
Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014
Loạt hình về bản chất cuộc sống khiến bạn phải giật mình
Loạt ảnh về cách con người đối xử với nhau, hay bản chất của thành công là những điều khiến chúng ta phải suy ngẫm.
Mời các bạn cùng xem clip:
Sau đây là trọn bộ ảnh:
Người giơ tay về phía bạn chưa chắc đã thực lòng muốn cứu bạn.
Đôi khi cuộc sống có nhẹ nhàng thoải mái hay không là dựa vào việc bạn lựa chọn con đường như thế nào.
Thành công đôi khi bị đánh đổi bởi phút chốc chán nản.
Không cần bảo thủ quy tắc, dám sáng tạo mới có thể đánh bại đối thủ.
Phương hướng không đúng thì càng cố gắng càng gian nan.
Nắm trong tay nhiều tài nguyên đến đâu không quan trọng. Nếu bạn không biết cách sử dụng thì vĩnh viễn không bao giờ là đủ.
Có một ngày, bạn cảm thấy cuộc sống thật gian nan, nhưng như vậy thì thành quả gặt hái có thể sẽ rất to lớn.
Đến một ngày, cuộc sống của con người sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào công nghệ.
Người nghèo khổ phải quỳ gối phục tùng kẻ quyền quý và mạng sống lúc nào cũng bị đe dọa.
Kẻ ăn không hết người lần chẳng ra.
Sự thờ ơ lan dần trong cộng đồng khiến người ta không còn đức tin.
Rừng xanh dần bị con người biến thành than củi.
Dù rừng là lá phổi xanh của Trái Đất nhưng điều đó cũng không ngăn cản được con người chặt phá để kiếm lợi.
Cuộc sống khốn khó của những người nghèo khổ.
Sự chênh lệch giàu nghèo, bóc lột là vấn nạn thời nào cũng có.
Con người tự lừa dối, huyễn hoặc bản thân trước tai họa mình gây ra.
Đến một ngày, con người sẽ chỉ còn sống với những thứ tự mình tạo ra.
Có những thứ không là gì với người này nhưng lại rất có giá trị với người khác.
Những thiết bị công nghệ hiện đại do con người tạo ra sẽ hủy diệt môi trường sống của chính chúng ta.
Phiền muộn, trầm cảm như cái bóng vô hình ngày càng lớn dần rồi bóp nghẹt con người.
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Mời các bạn cùng xem clip:
Sau đây là trọn bộ ảnh:
Người giơ tay về phía bạn chưa chắc đã thực lòng muốn cứu bạn.
Đôi khi cuộc sống có nhẹ nhàng thoải mái hay không là dựa vào việc bạn lựa chọn con đường như thế nào.
Thành công đôi khi bị đánh đổi bởi phút chốc chán nản.
Không cần bảo thủ quy tắc, dám sáng tạo mới có thể đánh bại đối thủ.
Phương hướng không đúng thì càng cố gắng càng gian nan.
Nắm trong tay nhiều tài nguyên đến đâu không quan trọng. Nếu bạn không biết cách sử dụng thì vĩnh viễn không bao giờ là đủ.
Có một ngày, bạn cảm thấy cuộc sống thật gian nan, nhưng như vậy thì thành quả gặt hái có thể sẽ rất to lớn.
Đến một ngày, cuộc sống của con người sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào công nghệ.
Người nghèo khổ phải quỳ gối phục tùng kẻ quyền quý và mạng sống lúc nào cũng bị đe dọa.
Kẻ ăn không hết người lần chẳng ra.
Sự thờ ơ lan dần trong cộng đồng khiến người ta không còn đức tin.
Rừng xanh dần bị con người biến thành than củi.
Dù rừng là lá phổi xanh của Trái Đất nhưng điều đó cũng không ngăn cản được con người chặt phá để kiếm lợi.
Cuộc sống khốn khó của những người nghèo khổ.
Sự chênh lệch giàu nghèo, bóc lột là vấn nạn thời nào cũng có.
Con người tự lừa dối, huyễn hoặc bản thân trước tai họa mình gây ra.
Đến một ngày, con người sẽ chỉ còn sống với những thứ tự mình tạo ra.
Có những thứ không là gì với người này nhưng lại rất có giá trị với người khác.
Những thiết bị công nghệ hiện đại do con người tạo ra sẽ hủy diệt môi trường sống của chính chúng ta.
Phiền muộn, trầm cảm như cái bóng vô hình ngày càng lớn dần rồi bóp nghẹt con người.
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014
NGÀY KIA!!! MÌNH CHIA TAY ĐƯỢC KHÔNG ANH
♥~~~~~~~~~~○○~~~~~~~~~~~♥ ♥♥
Chỉ mất vài phút thôi... Bạn hãy đọc và cảm nhận nhé!!! ♥♥
Chia tay đi. Từ mai em được tự do. Yêu người khác và quên anh đi !!!- Tại sao ạ. Anh đang đùa em phải không? Anh nói đi chỉ là đùa thôi đúng không???
Cô cố cười. Nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt tái nhợt. Nước mắt bất chợt trào ra. Mặn đắng. Đôi chân run run như trực quỵ xuống. Cô ngước mắt nhìn anh như chờ đợi 1 thứ gì đó.
- Là sự thật. Xin lỗi anh có người khác rồi. !!!
_Cô thật sự không tin nổi vào tai mình nữa. Người con trai ngày hôm qua còn ở bên cô. Còn đưa cô đi học đón cô về. Còn nói còn cười với cô. Ngày hôm nay lại nói có người khác. Cú shock quá lớn. Cô bàng hoàng, cô hoang mang. Kỉ niệm xưa chợt ùa về. Cô cắn chặt môi đến bật máu cố ngăn nước mắt đừng tuôn nữa. Nhưng không thể. Cái thứ chất lỏng ấy nó cứ trào ra thầm cả vào miệng cô. Mùi máu tanh xộc vào miệng. Cô đau_….
Ngày kia mình hãy chia tay được không anh !!!
Tiếng chuông điện thoại reo. Kéo cô về hiện tại
- Anh phải đi. Cô ấy đang đợi anh.
Anh nhìn vào điện thoại rồi lẳng lặng quay lưng. Bỏ mặc cô đứng đó.
Cô quay lưng về phía anh. Rồi chợt hét lên:
- Ngày kia chúng ta hãy chia tay nhé. Được không anh..
- Để làm gì hả em. Anh đã bảo quên anh đi mà. Ở bên nhau thêm nữa cũng chỉ càng thêm đau thôi
Anh quay lại nhìn cô ánh mắt lạnh lùng kèm theo chút thương hại.
- *Một ngày thôi. Em muốn được có một ngày làm người yêu anh thật sự. Anh không nhớ à. Anh … anh chưa bao giờ hôn em mà*…
Ánh mắt anh chợt xao động. Phải rồi trong 5 tháng yêu nhau anh đã bao giờ hôn cô đâu. Họ chỉ dừng lại ở những cái nắm tay những cái ôm. Thế là hết. Anh bảo khi nào được 1 năm anh sẽ hôn cô.
Anh thật kì quặc. !!!
- Được rồi vậy anh sẽ cho em thêm 1 ngày.
- ” Cảm ơn anh. Ngày mai chúng ta làm người yêu nhau nữa nhé. Em yêu anh” Cô nhìn anh, bờ môi mấp máy khẽ nói thật nhỏ rồi mỉm cười quay lưng bước đi.———————–- Alo, em chuẩn bị đi 10 phút nữa a qua
- Vâng ạ!
Cô cúp máy, mở tủ lấy ra bộ váy màu đen anh đã mua cho cô từ vài tháng trước. Búi mái tóc nâu lên thật cao. tô chút son hồng. Hôm nay trông cô rất dễ thương.
Có tiếng chuông cửa. Chắc là anh đến rồi!
- Thằng Tuấn nó đến kìa con. Mẹ gọi với lên
- Vâng ạ.! Con xuống ngay
Cô xuống nhà chào mẹ rồi lên xe anh.
- Em muốn đi đâu
Anh hỏi. Vẫn giọng nói nhẹ nhàng ấm áp như trong kí ức của cô. Nhưng không còn cảm thấy sự yêu thương đã từng có. Luồn tay qua eo anh. Cô khẽ ôm anh thật chặt. Khóe mắt khô từ đêm qua giờ lại đẫm nước mắt. Từng giọt rơi xuống ướt 1 khoảng áo anh.
- Em khóc à!
- Không ạ. E có khóc đâu mình đi công viên anh nhé!
- Ừ…!!….- Em muốn đạp vịt
- Lớn rồi 17 tuổi rồi chứ có còn trẻ con đâu
- Nhưng em muốn.
- Chịu em rồi. Ra chọn 1 con đi.
Thế là anh và cô đạp vịt lòng vòng quanh hồ. Mỏi cả chân. Anh đã vui hơn 1 tí. Cô cũng vậy. Tuy rằng thỉnh thoảng nhìn a lặng im như nghĩ về ai đó. Cô lại khẽ chạnh lòng nhưng được bên anh. Cô vui lắm.
_Cả 1 buổi sáng anh bị cô kéo đi chơi đủ mọi thứ trong công viên.Vào nhà ma cô ôm chặt lấy cánh tay anh cào cấu làm tay anh chảy cả máu.. Đi tàu siêu tốc cô ngồi bên cạnh anh tựa đầu vào ờ vai anh và… hét quên trời quên đất khiến anh k sợ mà cũng phát hoảng luôn… Rồi đi trà sữa đi ăn bánh kem. Cô tinh nghịch quệt kem lên mặt anh. Bị anh mắng cho cô chỉ lè lưỡi cười trừ. Cô như quên hết tất cả. Quên hết ngày mai. Quên mất là cô sẽ phải… xa anh_…
- Anh đưa em đi biển được không?
Cô chợt hỏi.!
-E thích đi sao!?
- Ừ anh không nhớ em đã tỏ tình với anh ở đâu à!
- Ừ anh nhớ mà!
Vậy là họ ra biển. Anh phóng xe thật nhanh. Gió tạt vào mặt hai người. Đau rát!.Mất hai tiếng để họ ra đến biển. Nắng đã dịu dần và màu đỏ của hoàng hôn đang dần nhuốm lên mặt biển. Anh cầm tay cô kéo ra biển. Hai đôi chân chạy nhanh trên cát
- Anh ơiiiiiiiiiii!. Tặng anh này. Anh làm người yêu em nhé!
Anh quay lại nheo mắt nhìn cô. Nhìn hộp quà màu hồng gói vụng về trong tay cô. Cô nhoẻn miệng cười nhìn anh. Nụ cười trong veo như nắng mùa thu. Không có nỗi buồn. Không có lo âu. Chỉ có đôi mắt to long lanh như chứa cả bầu trời trong veo đầy nắng thu. Giờ đây trong mắt anh. Cô bé Giang ngày nào lại xuất hiện. Cô bé lớp dưới ngây thơ mà ngốc nghếch như con nít mà anh đã từng đã từng yêu rất nhiều,
- _Ừ,! tôi sẽ làm người yêu của cô nhóc hậu đậu được chưa nàoAnh bật cười xoa đầu cô. Y hệt 5 tháng trước. Nhẹ nhàng và ấm áp. Dù nụ cười đã không còn chứa nhiều yêu thương như ngày ấy. Nhưng cũng làm cô bớt đau. Cô đã từng nghĩ mình nên ích kỉ. Cứ thủ đoạn đi biết đâu kéo được anh về bên cô. Nhưng tối qua khi nhìn thấy anh và người con gái ấy trong công viên cô lại không nỡ làm. Cô ấy thật sự rất xinh đẹp. Làm sao cô nỡ cướp đi hạnh phúc của anh đây_…
* * * * * * * * *- Anh trầm lặng nhìn về phía biển..Những lọn tóc bay xòa trong gió. Nắng chiếu trên khuôn mặt điển trai. Trong hoàng hôn anh đẹp lạ kì. Nhưng trong đôi mắt kia hằn lên những nét do dự và lo âu. Phải rồi nếu anh bỏ rơi cô gái đang ở bên anh này. Liệu cô có còn vui tươi nữa không cô có còn hồn nhiên như cô của 5 tháng trước. Hay là… Anh sợ cô lại khóc như hôm qua. Sợ những giọt nước mắt long lanh như pha lê kia. Nhưng anh cũng sợ những giọt nước mắt ấy làm anh yêu mềm. Người con gái mà anh mới gặp mới yêu. Cũng khiến anh xao động. Anh thấy cô ấy mong manh và dễ vỡ. Anh thấy cô ấy quá hồn nhiên. Và cô ấy mang cho anh 1 cảm giác lạ, lạ hơn khi ở bên Giang. Rời bỏ cô ấy anh thật sự k thể nghĩ đến nữa….
* * * * * * * *
- Đôi bàn tay nhỏ bé của cô luồn qua eo anh. Một cái siết nhẹ. Cô đang ôm anh. Cái ôm đầy ấm áp nhưng run rẩy. Giống như cô đang sợ anh bị gió cuốn đi mất. Cô áp mặt vào lưng anh. Tấm lưng vẫn rộng như ngày nào nhưng nốt ngày hôm nay đã không còn là của cô. Nước mắt lại rơi ướt đầm áo anh.
- Anh hôn em 1 lần có được không?
Cô hỏi mà giọng nói nghẹn ngào.
- Anh quay lại, nhìn thẳng vào cô. Vệt nước mắt trên má vẫn còn nguyên. Anh khẽ ghé sát mặt và hôn cô. Hai bờ môi chạm nhau. anh thấy cánh môi cô run rẩy. Anh cảm thấy vị ngọt và cả cái mặn chát. Nước mắt cô và anh hòa vào nhau thầm vào miệng. Nóng và mặn. Họ chỉ chạm môi nhau. Không phải nụ hôn kiểu pháp nhưng cô cảm thấy chưa bao giờ hạnh phúc như thế. Nụ hôn đầu tiên lãng mạn y như cô từng nghĩ. Có biển có nắng có gió và có anh. Khi họ rời nhau cô khẽ kiễng chân lên và hôn vào má anh. Cô mỉm cười và,,,,!
- Về thôi anh. Tối nay ngủ thật ngon và nhớ nhắn tin cho em nhé. Ngày mai mìh chia tay anh nha.__________________
Cô và anh về thành phố. Trong mắt cô mọi thứ cứ như nhòa dần đi trong hai hàng nước mắt. Nhưng cô không muốn bật ra tiếng. Cô thực sự đau lắm. Đau đến nỗi tim như bị ai cứa đứt từng mạch máu. Lồng ngực căng chặt lên như sắp nổ tung. Cô k thể nào thở nổi nữa. Nhìn anh thế này cô chỉ muốn ngày mai ngày kia rồi đến hết đời ông trời sẽ cho cô được gần bên anh.
- - Chờ anh 1 chút nhé?
Câu hỏi của anh đánh tan suy nghĩ trong đầu cô. Đưa tay lên lau vội nước mắt cô gật đầu.
- Vâng ạ
- Anh dừng xe trước 1 của hàng hoa. Vào và ra chỉ trong 5 phút. A tặng cô 1 bó hoa hồng trắng. Loài hoa cô thích nhất. Trong trắng và thuần khiết. Cô nhận lấy bó hoa và cười rất tươi. Đã lâu rồi anh chưa có mua quà cho cô. Coi như đây là món quà cuối chắc cũng đúng. Dù sao cũng có chút gì đó làm kỉ niệm ngày cuối ở bên anh. Hôm nay cô đã vô cùng hạnh phúc. Chẳng phải trong cuốn truyện nào đó nhân vật nữ chính có nói là ” hạnh phúc hưởng thụ 1 lần là đủ rồi sao “. Cô cũng cảm thấy đủ rồi…
- Anh Tuấn….!!!
- Có ai đó gọi anh. Cô và anh cùng nhìn sang đường theo phía người gọi. Bên kia đường 1 người con gái tóc dài. Khuôn mặt thiên thần đang nhìn anh mỉm cười. Đúng là cô gái ấy rồi. Cô nhìn thấy anh khẽ cưởi mỉm, ánh mắt tràn đầy ôn nhu dướng về phái cô ấy. Trông họ thật hạnh phúc Nhìn bó hoa hồng trắng trên tay cô chợt bật cười. Bó hao này có lẽ hợp với ng con gái kia hơn
- Bíp.. bíp….bíp...bíp
Bỗng từ phía sau có tiếng còi xe. Chiếc xe tải chỉ còn cách cô gái kia 5m. Cô gái đứng sững lại..
- *Như,!! Em tránh xa mau*…
Anh hét lên bất lực. Cô gái ấy vẫn không nhúc nhích. Đôi chân như bị chôn dưới đất. Nét mặt trắng bệch hoảng sợ. Không lẽ nào cô ấy sẽ rời xa a sao. Bông hoa thủy tinh nhỏ bé này. Anh nắm chặt tay cố lao sang đường.
- *Kittttttttttttttt. Rầmmmmmmmmmmm*………
Tiếng phanh xe chói lọi. Anh chết sững giữa dòng xe. Những tưởng người con gái ấy sẽ rời xa anh,nhưng cô gái ấy đang ngã sõng xoài bên kia đường. Mà trước bánh xe tải là một thân thể khác. Cô gái quen thuộc đã từng làm người yêu anh 5 tháng. Cô đã lao ra đường mặc kệ dòng xe hối hả chỉ để cứu cô gái đã cướp đi người con trai cô yêu. Đầu gối anh dường như sắp quỵ xuống. Anh mở to mắt nhìn cô. Anh thấy máu, những dòng máu đỏ tươi chảy ra từ thân thể bất động của cô. Màu trắng của những cánh hoa thấm đãm máu. Anh bàng hoàng chạy lại ôm cô. Khuôn mặt sợ hãi hiện rõ từng nét
- Em à em đừng đùa anh mà. Em chỉ là bị ngã thôi phải không em dậy đi mà dậy đi. Anh sẽ cho em thêm 1 ngày nữa.Ngày kia ừ ngày kia chúng mình sẽ chia tay nhé. Em dậy đi có đc không. Anh sẽ lại hôn lên môi em nhé. Sẽ không để nước mắt em rơi đâu mà. Em ngốc thế sao em lại ngốc thế hả Giang.
Anh khóc lần đầu tiên anh khóc vì cô. Nước mắt rơi cả trên khuôn mặt cô.
- _Anh ….ơ…i_…
Đôi mắt cô mở hờ..nhìn anh nhìn khuôn mặt đang hốt hải lo cho cô kia. Cô khẽ cười
Anh mừng rỡ.Ôm chặt cô
- Nói …yêu…. em …1… lần đi anh
Giọng cô thều thào. Bàn tay cô nắm bàn tay anh nhưng k còn chặt..
- Đúng rồi, anh yêu em anh yêu em nhiều lắm Giang ạ. Anh xin lỗi em anh sẽ không khiến em buồn nữa đâu. Em đừng làm sao nhé. Chúng ta đến bệnh viện được k em.
- Muôn rồi anh à. Ngày mai mình chia tay anh nhá. Anh phải thật hạnh phúc bên cô gái ấy. Em yêu anh ngốc à….……..Những ngón tay cô dần rời khỏi bàn tay a. Đôi mắt vừa mở khép dần. Giọt nước mắt cuối vương lại trên gò má. Đè lên nụ cười yếu ớt còn đọng trên môi. Nhịp tim không còn đập… Cô đã đi rồi…. Tìm đến tử thần để giành lại người con gái anh yêu cho anh được hạnh phúc. Cô quyết định hi sinh mạng sống cho người con gái a yêu. Mong rằng bên kia thế giới cô cũng sẽ tìm được 1 người giống như anh. Và nhất định cô sẽ không để anh vụt mất… Vì cô yêu anh rất nhiều. Yêu từ ánh mắt đầu tiên cho đến khi cô mãi mãi chẳng được nhìn thấy anh….
P/s: ಌღ Hãy nói lời yêu thương trước khi quá muộn màng ღಌ
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Đừng ôm em từ phía trước...
"Cách cho đi thoải mái nhất là đừng mong nhận lại... Vì nếu mong nhận lại sẽ luôn tự mặc định những điều muốn sẵn.. Đến khi nhận lại không được như mong muốn, sẽ thấy chạnh lòng, hụt hẫng...
Còn nếu may mắn nhận hơn những gì đã cho và mong đợi thì đôi khi lại phải gồng mình lên để đáp trả sao cho thoả đáng với cái hơn đó! Vì thế, cứ cho đi theo cách của mình, còn nhận thế nào là việc của người ta?! Sự Cho Đi - Nhận Lại, càng toan tính, càng thiệt thòi "
Không biết từ khi nào, em vẫn thích được ôm từ phía sau của một ai đó. Đơn giản không phải vì làm họ bất ngờ mà là vì có thể cảm nhận được nhiều thứ từ phía sau...
Người ta thích ôm từ phía sau để cảm nhận hơi ấm từ phía trước và
vì nghe nhịp tim của một ai đó rõ hơn...
Không biết từ khi nào, em vẫn thích được ôm từ phía sau của một ai đó. Đơn giản không phải vì làm họ bất ngờ mà là vì có thể cảm nhận được nhiều thứ từ phía sau...
Là để cảm nhận sự to lớn, sự che chở từ một ai đó ở phía trước...
Là để cảm nhận sự ấm áp, sự bình yên sau những ngày mệt nhọc và chờ đợi...
Là để cảm nhận nhịp đập của trái tim người phía trước một cách rõ ràng và sâu lắng hơn, nhịp đập của sự khoắc khoải, quan tâm, lo lắng, yêu thương...
Và để một ai đó ở phía trước biết rằng ở phía sau mình vẫn có một vòng tay ấm áp đang chờ đợi để được ta che chở, quan tâm. Dù phía trước mặt mình có là những đám sương mờ tịt vây kín và ta sẽ không còn nhận ra đâu là lối đi đúng đắn nữa thì chỉ cần biết ở phía sau vẫn còn có một vòng tay để giữ chặt, truyền cho ta nghị lực và sự mạnh mẽ để vươn lên và tìm được đúng hướng của mình...
Đã từ lâu em vẫn có sở thích ôm một ai đó từ phía sau, đơn giản bởi vì sau cái ôm đó, một ai đó ở phía trước sẽ quay người lại để ôm em vào lòng thật chặt....
Hãy giữ em bằng một vòng tay quanh người em... anh nhé. Chỉ là một cái ôm đằng sau rất nhẹ mà thôi
Đừng ôm em từ phía trước...
Bởi em sẽ phải tựa đầu vào ngực anh và nghe tiếng tim anh thổn thức, em không muốn mình vỡ oà theo những nhịp tim đó... nhất là khi em nghe chúng đã sai nhịp...
Bởi em sẽ không thể nắm tay anh thật chặt thay vì vòng tay qua đôi vai rộng lớn của anh. Chưa bao giờ em ôm chúng trọn vẹn được cả.
Bởi đôi khi em sẽ khóc mà không muốn anh biết, chỉ vì em hay khóc vậy thôi. Nhưng mà nước mắt rơi vào áo anh thì làm sao mà giấu được nữa?
Bởi vì em không muốn chúng ta mãi nhìn vào nhau...
Điều quan trọng nhất là em cảm giác chông chênh khi ta ôm nhau như thế, vì anh cao hơn em mà, và em thì cứ phải nhón chân mãi để bằng anh được đấy thôi!
Nên hãy cứ ôm em từ phía sau..
Cho em biết em có một chỗ dựa, em có một "vòng tròn" quanh mình không có điểm bắt đầu và kết thúc...
Cho em nắm tay anh thật chặt để tin rằng chỉ cần nhỏ bé thế cũng đã là trọn vẹn!
Cho em khóc thoải mái mà không sợ ướt vai áo anh, để em sẽ lại hạnh phúc khi anh nhìn em, vì em có anh.
Cho em thấy con đường em đi sẽ luôn có anh dõi mắt nhìn theo, người bạn đồng hành của em.
Lúc này thì em cảm giác vững chãi lắm rồi, vì chả việc gì phải nhón chân để bằng anh nữa.
Em cứ là em, vậy đủ rồi anh nhỉ?
Thế nên, chỉ là một cái ôm phía sau rất nhẹ... anh nhé
Và nếu như mai này chúng ta có xa nhau, thì em cũng sẽ ko buồn đâu, bởi vì anh sẽ ôm cô ấy từ phía trước phải không anh?
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Còn nếu may mắn nhận hơn những gì đã cho và mong đợi thì đôi khi lại phải gồng mình lên để đáp trả sao cho thoả đáng với cái hơn đó! Vì thế, cứ cho đi theo cách của mình, còn nhận thế nào là việc của người ta?! Sự Cho Đi - Nhận Lại, càng toan tính, càng thiệt thòi "
Người ta thích ôm từ phía sau để cảm nhận hơi ấm từ phía trước và
vì nghe nhịp tim của một ai đó rõ hơn...
Không biết từ khi nào, em vẫn thích được ôm từ phía sau của một ai đó. Đơn giản không phải vì làm họ bất ngờ mà là vì có thể cảm nhận được nhiều thứ từ phía sau...
Là để cảm nhận sự to lớn, sự che chở từ một ai đó ở phía trước...
Là để cảm nhận sự ấm áp, sự bình yên sau những ngày mệt nhọc và chờ đợi...
Là để cảm nhận nhịp đập của trái tim người phía trước một cách rõ ràng và sâu lắng hơn, nhịp đập của sự khoắc khoải, quan tâm, lo lắng, yêu thương...
Và để một ai đó ở phía trước biết rằng ở phía sau mình vẫn có một vòng tay ấm áp đang chờ đợi để được ta che chở, quan tâm. Dù phía trước mặt mình có là những đám sương mờ tịt vây kín và ta sẽ không còn nhận ra đâu là lối đi đúng đắn nữa thì chỉ cần biết ở phía sau vẫn còn có một vòng tay để giữ chặt, truyền cho ta nghị lực và sự mạnh mẽ để vươn lên và tìm được đúng hướng của mình...
Đã từ lâu em vẫn có sở thích ôm một ai đó từ phía sau, đơn giản bởi vì sau cái ôm đó, một ai đó ở phía trước sẽ quay người lại để ôm em vào lòng thật chặt....
Hãy giữ em bằng một vòng tay quanh người em... anh nhé. Chỉ là một cái ôm đằng sau rất nhẹ mà thôi
Đừng ôm em từ phía trước...
Bởi em sẽ phải tựa đầu vào ngực anh và nghe tiếng tim anh thổn thức, em không muốn mình vỡ oà theo những nhịp tim đó... nhất là khi em nghe chúng đã sai nhịp...
Bởi em sẽ không thể nắm tay anh thật chặt thay vì vòng tay qua đôi vai rộng lớn của anh. Chưa bao giờ em ôm chúng trọn vẹn được cả.
Bởi đôi khi em sẽ khóc mà không muốn anh biết, chỉ vì em hay khóc vậy thôi. Nhưng mà nước mắt rơi vào áo anh thì làm sao mà giấu được nữa?
Bởi vì em không muốn chúng ta mãi nhìn vào nhau...
Điều quan trọng nhất là em cảm giác chông chênh khi ta ôm nhau như thế, vì anh cao hơn em mà, và em thì cứ phải nhón chân mãi để bằng anh được đấy thôi!
Nên hãy cứ ôm em từ phía sau..
Cho em biết em có một chỗ dựa, em có một "vòng tròn" quanh mình không có điểm bắt đầu và kết thúc...
Cho em nắm tay anh thật chặt để tin rằng chỉ cần nhỏ bé thế cũng đã là trọn vẹn!
Cho em khóc thoải mái mà không sợ ướt vai áo anh, để em sẽ lại hạnh phúc khi anh nhìn em, vì em có anh.
Cho em thấy con đường em đi sẽ luôn có anh dõi mắt nhìn theo, người bạn đồng hành của em.
Lúc này thì em cảm giác vững chãi lắm rồi, vì chả việc gì phải nhón chân để bằng anh nữa.
Em cứ là em, vậy đủ rồi anh nhỉ?
Thế nên, chỉ là một cái ôm phía sau rất nhẹ... anh nhé
Và nếu như mai này chúng ta có xa nhau, thì em cũng sẽ ko buồn đâu, bởi vì anh sẽ ôm cô ấy từ phía trước phải không anh?
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Nhãn:
bói tình yêu,
câu chuyện tình yêu,
danh ngôn tình yêu,
định nghĩa tình yêu,
những câu nói hay về tình yêu,
thơ tình yêu,
tình yêu là gì,
truyện tình yêu
Người con trai mà chúng ta cùng yêu…
Đôi khi chúng ta nên để người ta yêu thương đi thật xa. Để nếu họ quay lại với ta... nghĩa là họ yêu ta rất nhiều
Có phải tớ đang rất ích kỉ không khi nói rất nhiều về chàng trai của ấy? Cái gì đã qua, hãy cho nó bình yên trôi về phía bên trái của chiếc đồng hồ thời gian ấy nhé.
Gửi ấy – người con gái mà anh ấy đang yêu nhất!
Ấy à, đã trải qua một cuộc tình, dù là kẻ bị bỏ rơi hay người tự mình tước bỏ đi quyền được hạnh phúc, thì ai cũng tự ôm lấy cho mình những vết thương lòng nhức nhối. Mang một trái tim không còn nguyên vẹn như những xúc cảm ban đầu, một trái tim có phần méo mó vì tổn thương để đến với ấy…
Tớ xin lỗi vì là người đã gây ra những đớn đau ấy cho người con trai mà ấy yêu. Nhưng thực lòng tớ rất mong, hạnh phúc của anh ấy khi ở cạnh ấy, vẫn là một điều trọn vẹn.
Người con trai mà tớ đã từng yêu…
Anh ấy đã từng là của tớ. “Đã từng” thôi ấy nhé! Quá khứ khép lại quá lâu rồi, tớ chẳng muốn xới tung nó lên để tự chuốc cho mình thêm những dằn vặt một lần nào nữa… Ấy chính là người con gái của cuộc đời anh trong hiện tại. Trân trọng nó, giữ thật chặt tay anh và đừng bao giờ buông ra nhé…
Đừng để những vết thương ngày xưa thêm một lần hở miệng. Người không thể đi đến cuối con đường cùng anh là tớ, nhưng tớ tin ấy sẽ làm được điều đó, cô gái đang yêu anh ấy rất nhiều ạ!
Người con trai ấy đang yêu…
Ấy sẵn sàng hi sinh mọi thứ vì anh chứ? Ấy sẵn sàng chấp nhận những thiệt thòi không đáng để luôn giữ anh ở cạnh chứ? Ấy sẵn sàng khóc hộ cho nỗi đau của anh ấy và buồn chung những nỗi xa xót của cõi lòng anh? Ấy có sẵn sàng đặt nụ cười của mình phía sau lưng hạnh phúc của anh?...
Nếu câu trả lời là có…
Ấy hãy đừng đưa những ngày cũ đã qua để cứa vào lòng anh ấy…
Đừng nhắc về tớ như một cái cớ để đay nghiến tâm trí anh…
Đừng mang ích kỉ của mình ra ghen tị với những thứ đã thuộc về ngày hôm qua…
Đừng tự xát muối tim mình và làm chua xót trái tim người con trai ấy yêu về những điều đã chẳng còn tồn tại…
Nhìn về hôm nay và trông về ngày mai, ấy đang có trong tay mình hạnh phúc, ấy biết không?
Người con trai đang yêu ấy…
Tớ không dám chắc rằng mình đã quá hiểu anh ấy, nhưng tớ tin rằng sẽ có những điều thân thuộc vẫn khó có thể đổi thay.
Đừng buộc anh ấy phải thay đổi những thói quen khi đã ở cạnh tớ, thời gian trôi qua, ấy sẽ chính là thói quen của anh ấy mà chẳng ai xóa bỏ được.
Đừng khóc khi anh ấy hát những bài nhạc cũ, anh ấy chẳng nhớ về tớ nữa đâu, chỉ là anh ấy đang nhắc mình về những gì đã có để trân trọng những phút giây hiện tại đang ở cạnh ấy mà thôi.
Đừng dỗi, khi vô tình tên tớ được anh ấy nói về, một cái tên từng gắn liền cả một phần đời trong quá khứ, sẽ chẳng dễ dàng để quên, đúng không ấy? Anh ấy chẳng có ý gì đâu, chỉ là buột miệng thế thôi mà. Giữa anh và tớ, tình yêu đã không còn nữa.
Có phải tớ đang rất ích kỉ không khi đang nói rất nhiều về chàng trai của ấy? Cái gì đã qua, hãy cho nó bình yên trôi về phía bên trái của chiếc đồng hồ thời gian ấy nhé. Tớ sẽ rất đau lòng, nếu tớ là vật cản cho hạnh phúc của ấy… Cứ để quá khứ ngủ yên, với vẹn nguyên những gì nó đã có!
Người con trai mà chúng ta cùng yêu…
Chàng trai chúng ta lựa chọn để dựa vào xứng đáng được yêu thương rất nhiều, đúng không ấy? Chàng trai ấy đang yêu có thể đã khác nhiều với chàng trai tớ đã yêu, nhưng không có nghĩa là anh ấy đã quen với nỗi đau mà sẽ dễ dàng chấp nhận thêm những lần thương tổn sau nữa. Vậy nên, hãy cố gắng để anh ấy không bao giờ thấy mình được yêu ít hơn hôm qua, dù chỉ là một chút thôi, ấy nhé!
Dù là người đến trước, nhưng tớ mãi không phải người cuối cùng. Kẻ đứng sau hạnh phúc này, thực lòng chúc phúc cho ấy!
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Gửi ấy – người con gái mà anh ấy đang yêu nhất!
Ấy à, đã trải qua một cuộc tình, dù là kẻ bị bỏ rơi hay người tự mình tước bỏ đi quyền được hạnh phúc, thì ai cũng tự ôm lấy cho mình những vết thương lòng nhức nhối. Mang một trái tim không còn nguyên vẹn như những xúc cảm ban đầu, một trái tim có phần méo mó vì tổn thương để đến với ấy…
Tớ xin lỗi vì là người đã gây ra những đớn đau ấy cho người con trai mà ấy yêu. Nhưng thực lòng tớ rất mong, hạnh phúc của anh ấy khi ở cạnh ấy, vẫn là một điều trọn vẹn.
Người con trai mà tớ đã từng yêu…
Anh ấy đã từng là của tớ. “Đã từng” thôi ấy nhé! Quá khứ khép lại quá lâu rồi, tớ chẳng muốn xới tung nó lên để tự chuốc cho mình thêm những dằn vặt một lần nào nữa… Ấy chính là người con gái của cuộc đời anh trong hiện tại. Trân trọng nó, giữ thật chặt tay anh và đừng bao giờ buông ra nhé…
Đừng để những vết thương ngày xưa thêm một lần hở miệng. Người không thể đi đến cuối con đường cùng anh là tớ, nhưng tớ tin ấy sẽ làm được điều đó, cô gái đang yêu anh ấy rất nhiều ạ!
Người con trai ấy đang yêu…
Ấy sẵn sàng hi sinh mọi thứ vì anh chứ? Ấy sẵn sàng chấp nhận những thiệt thòi không đáng để luôn giữ anh ở cạnh chứ? Ấy sẵn sàng khóc hộ cho nỗi đau của anh ấy và buồn chung những nỗi xa xót của cõi lòng anh? Ấy có sẵn sàng đặt nụ cười của mình phía sau lưng hạnh phúc của anh?...
Nếu câu trả lời là có…
Ấy hãy đừng đưa những ngày cũ đã qua để cứa vào lòng anh ấy…
Đừng nhắc về tớ như một cái cớ để đay nghiến tâm trí anh…
Đừng mang ích kỉ của mình ra ghen tị với những thứ đã thuộc về ngày hôm qua…
Đừng tự xát muối tim mình và làm chua xót trái tim người con trai ấy yêu về những điều đã chẳng còn tồn tại…
Nhìn về hôm nay và trông về ngày mai, ấy đang có trong tay mình hạnh phúc, ấy biết không?
Người con trai đang yêu ấy…
Tớ không dám chắc rằng mình đã quá hiểu anh ấy, nhưng tớ tin rằng sẽ có những điều thân thuộc vẫn khó có thể đổi thay.
Đừng buộc anh ấy phải thay đổi những thói quen khi đã ở cạnh tớ, thời gian trôi qua, ấy sẽ chính là thói quen của anh ấy mà chẳng ai xóa bỏ được.
Đừng khóc khi anh ấy hát những bài nhạc cũ, anh ấy chẳng nhớ về tớ nữa đâu, chỉ là anh ấy đang nhắc mình về những gì đã có để trân trọng những phút giây hiện tại đang ở cạnh ấy mà thôi.
Đừng dỗi, khi vô tình tên tớ được anh ấy nói về, một cái tên từng gắn liền cả một phần đời trong quá khứ, sẽ chẳng dễ dàng để quên, đúng không ấy? Anh ấy chẳng có ý gì đâu, chỉ là buột miệng thế thôi mà. Giữa anh và tớ, tình yêu đã không còn nữa.
Có phải tớ đang rất ích kỉ không khi đang nói rất nhiều về chàng trai của ấy? Cái gì đã qua, hãy cho nó bình yên trôi về phía bên trái của chiếc đồng hồ thời gian ấy nhé. Tớ sẽ rất đau lòng, nếu tớ là vật cản cho hạnh phúc của ấy… Cứ để quá khứ ngủ yên, với vẹn nguyên những gì nó đã có!
Người con trai mà chúng ta cùng yêu…
Chàng trai chúng ta lựa chọn để dựa vào xứng đáng được yêu thương rất nhiều, đúng không ấy? Chàng trai ấy đang yêu có thể đã khác nhiều với chàng trai tớ đã yêu, nhưng không có nghĩa là anh ấy đã quen với nỗi đau mà sẽ dễ dàng chấp nhận thêm những lần thương tổn sau nữa. Vậy nên, hãy cố gắng để anh ấy không bao giờ thấy mình được yêu ít hơn hôm qua, dù chỉ là một chút thôi, ấy nhé!
Dù là người đến trước, nhưng tớ mãi không phải người cuối cùng. Kẻ đứng sau hạnh phúc này, thực lòng chúc phúc cho ấy!
Fr : lovedegiocuondi.blogspot.com
Nhãn:
bói tình yêu,
câu chuyện tình yêu,
danh ngôn tình yêu,
định nghĩa tình yêu,
những câu nói hay về tình yêu,
thơ tình yêu,
tình yêu là gì,
truyện tình yêu
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)